Có lẽ số lượng đổi mới dựa trên ý tưởng độc đáo còn nhiều hơn tất cả các kiểu đổi mới khác gộp lại. Cứ mười bằng sáng chế thì có đến bảy hay tám bằng nằm trong khu vực này. Các sách về người khởi nghiệp và khởi nghiệp dành phần lớn giấy mực để ca ngợi ý tưởng độc đáo: phecmơtuya, bút bi, bình xịt khí, thiết bị mở lon… Và cái gọi là phòng nghiên cứu ở nhiều doanh nghiệp thực ra là một nhóm người chuyên tìm kiếm, khai thác ý tưởng độc đáo, từ hương vị mới cho ngũ cốc ăn sáng và nước ngọt có ga, đến giày chạy thể thao kiểu mới, hay bàn là không có mùi khét.

Có lẽ số lượng đổi mới dựa trên ý tưởng độc đáo còn nhiều hơn tất cả các kiểu đổi mới khác gộp lại

Có lẽ số lượng đổi mới dựa trên ý tưởng độc đáo còn nhiều hơn tất cả các kiểu đổi mới khác gộp lại

Thế nhưng ý tưởng độc đáo lại chính là nguồn gốc đổi mới với mức rủi ro cao nhất và khả năng thành công thấp nhất. Tỷ lệ rủi ro ở đây thật khiến người ta phải rùng mình: cứ một trăm bằng sáng chế thì may ra có một bằng tạo ra đủ doanh thu để bù vào chi phí phát triển và lệ phí đăng ký lấy bằng. Nếu nói đến mức doanh thu cao hơn phí tổn thực trả, tỷ lệ này giảm xuống còn một trên năm trăm bằng sáng chế.

Không ai biết ý tưởng nào sẽ đem lại thất bại cho một đổi mới dựa trên ý tưởng độc đáo và ý tưởng nào sẽ đem lại thành công. Tại sao bình xịt khí thành công? Tại sao hơn một chục phát minh khác tương tự lại thất bại thê thảm? Tại sao chỉ một trong số bao nhiêu loại cờ-lê đa năng bán được, còn lại thì lần lượt bốc hơi khỏi thị trường? Tại sao phecmơtuya tìm được chỗ đứng và gần như thay thế cúc áo ngay cả khi nó rất hay bị mắc kẹt? (Chuyện này có thể trở nên rất nhạy cảm nếu bạn đang dùng phecmơtuya trên một chiếc váy, áo vét, hay quần bò.)